Làm Rau Câu Cầm Tay Ăn Nhưng Cho Ra Sương Sa và Rau Câu Chun Chén Tách Thời Bao Cấp

Hôm nay mình làm rau câu ăn, mới thọt đầu định làm có một màu, màu nguyên thủy của gói bột rau câu nhưng cuối cùng mình cho ra ba màu luôn. Thôi kể cho mọi người nghe chơi.

Trước nhất mình đem gói bột rau câu đi ngâm với hơn một chén nước một chút và một chút muối bọt, ngâm qua đêm. Hôm sau mình bắt nồi nước cho sôi lên (2 lon nước, lon đựng phở togo). Khi nước sôi, mình quậy đều lon bột rau câu ngâm rồi cho vào nồi nước sôi này. Tiếp theo đó là quậy đều thường xuyên cho đến khi nó sôi vài dạo, đến khi bột rau câu chính, hoà đều… Trong lúc chờ nồi rau câu sôi, mình nhớ lại mình còn nửa lon sữa bò và còn gần một chén nước cốt dừa đặc mà lần trước vợ của thằng em cho đi kèm với chè sôi nước và sôi nếp. Trong phần nước cốt dừa này đã có đường. Thế là mình loi tụi nó ra xử luôn cho sạch tủ lạnh để tủ lạnh khỏi lượm thượm, bê bối. Khi nồi rau câu sôi lại, mình cho 3/4 chén đường vào, quậy đều, rồi cho 1 chén nước khóm nguyên chất nhà làm vào, quậy đều. Sôi một hai dạo nữa, mình mút ra cái thố thủy tinh hình chữ nhật 7-8 vá mút canh loại lớn. Phần còn lại mình cho 1/2 lon sữa bò, chén nước cốt dừa mình vừa kể ở trên (khoảng 1/4 lon nước cốt dừa, 1/8 chén đường) vào và quậy đều. Khi nó sôi lại, để sôi một lúc nữa rồi mình mút ra cái thố hình chữ nhật khác 7-8 vá mút canh. Lúc này còn dư cũng khá nhiều, minh nảy ra ý định khác đó là cho vài giọt nước cốt lá dứa vào để có màu xanh chơi. Thế là chạy vào tủ loi ra hộp nước cốt lá dứa ra, xong cho vào vài giọt. Kế đến là công đoạn không thể thiếu được đó là quậy đều. Sau khi quậy đều, cho ra khuôn thủy tinh nhỏ. Để tất cả nguội lại thì sẽ đông đặc. Kế đến có thể cắt ra ăn hoặc cho vào tủ lạnh cho lạnh trước khi ăn.

Thôi bây giờ mình nói đến phần kết quả cho mọi người nghe nha. Kết quả là…. là…. là…. cho ra rau câu không như mọi lần (loại cầm tay ăn) mà lần này nó mềm mại, dễ vở nhưng mình rút ra được 2 công thức khác. Một là sương sa cho sương sa hạt lựu/hột lựu. Còn công thức kia là cho món rau câu mềm mại, ngon mà ngày xưa vào thời bao cấp có người bán rất đắc và mắc. Nó thuộc vào món hiếm và quý lúc bấy giờ. Mình nhớ họ vừa đem ra bán không quá 1 tiếng đồng hồ là không còn một hủ nào. Có rất nhiều người đứng chờ mua. Nhiều người phải canh người bán bưng ra để mua ăn để thôi hết .

Để mình kể một chút xíu về món rau câu đó nha. Nó được đựng trong những chung nhỏ hoặc ly sành hoặc cái chén… rồi ngâm trong nước đá lạnh với vài cụt nước đá. Mình chỉ thấy công đoạn họ đem ra bán thôi. Khi có người mua, người bán chỉ lấy ra và thọt vào cái muỗng rồi đưa cho người mua. Người ăn chỉ cần xắn muỗng vào và mút ra để ăn. Họ làm có nhiều loại, trong đó loại có cà phê là đắt hàng nhất và cũng ngon nhất. Ngoài vị cà phê còn có vị lá dứa. Mình nhớ có bao nhiêu vị đó thôi vì mình có ăn hai loại đó do mẹ mình mua cho mình ăn thử để biết với người ta. Mình thích loại cà phê nhất. Thường thường thì loại này đắc lắm, nếu ai chậm chân là không có.

Dưới đây là liều lượng mình dùng để cho ra 3 loại rau câu này nha.
1 gói bột Agar-Agar của Thái
1 chút muối bọt
1 chén và 2 lon đựng phở togo nước lạnh
1 chén đường vàng lợt và vừa vừa (dùng 3/4 cho loại sương sa, 1/4 chén cho phần còn lại)
1 chén nước khóm nguyên chất nhà làm
1/2 lon sửa đặc
1 chén nước cốt dừa
vài giọt nước cốt lá dứa thơm

Khi nào mình làm lại, mình hứa sẽ đong đo đàn hoàn cho từng loại rau câu rồi cho mọi người biết.